Trang chủ Mở Sách Hoàng tử bé: Đừng sợ những cái già đời đặt ra cho...

Hoàng tử bé: Đừng sợ những cái già đời đặt ra cho ta, vì nó, sẽ không bao giờ là đắt cả!

367
0
Chia sẻ

Rồi ta sẽ học được một chút gì đó từ những lần đớn đau, từ trong mất mát, nuối tiếc, nghẹn ngào. Và rằng đến cuối cùng, mọi thứ đều sẽ có cái giá phải trả. Trưởng thành, nhất định sẽ luôn là hành trình đau đớn đến tận cùng.

Hoàng Tử Bé, một nốt nhạc trầm buồn nhưng tuyệt đẹp trong bản tình ca mang tên Saint Exupery

“Người ta chỉ có thể nhìn rõ bằng trái tim, con mắt thường mù loà trước những điều cốt tử […] Thứ mà mình đang nhìn thấy đây chỉ là cái vỏ. Điều hệ trọng nhất thì vô hình vô ảnh”

Câu chuyện ngắn ngủi khép lại với chút đượm buồn nhẹ khiến mình hơi chạnh lòng. Thế nhưng mình cũng nghĩ, nếu không phải là kết cục như vậy, chắc chắn “Hoàng tử bé” sẽ không trở nên kinh điển và bất hủ đến thế. Nếu như ai đó hỏi mình rằng, mình nghĩ sao về chuyến đi đến những hành tinh của Hoàng tử bé, liệu cậu chàng nhận hay mất nhiều hơn, mình sẽ không ngần ngại trả lời, hiển nhiên là nhận được rất nhiều rồi.

Nếu không rời khỏi hành tinh của mình, Hoàng tử bé sẽ không bao giờ nhìn thấy được những điều cốt tử, sẽ không bao giờ cậu biết rằng mình đã yêu và được yêu. Nếu chẳng phải trải qua một hành trình chật vật, cậu chàng sẽ không nhận ra mình đã đánh mất đi một tình cảm quý báu đến nhường nào. Hoàng tử bé sẽ không biết rằng, cậu đã từng vì một người mà kiên nhẫn đến thế nào, sẽ không biết ý nghĩa của những việc mình đã làm, không thấy được rõ ràng rằng, trong quá khứ cùng bông hoa hồng kiêu kỳ và đỏng đảnh kia đã có bao nhiêu điều quý báu mà cậu từng có và đã đánh mất. Những điều ta đã đánh mất đi, khi nhìn lại ta sẽ không còn đau đáu vì vuột mất, bỏ lỡ mà ta sẽ có thể mãn nguyện rằng, mình đã từng có được một điều tuyệt vời đến thế, mình đã từng quá đỗi may mắn. Mình nghĩ, hạnh phúc của cậu, không phải là khi cậu hiểu ra rằng, bông hoa hồng kia cũng đã yêu cậu, mà là khoảnh khắc, cậu nhận ra tình yêu của cậu đã tạo ra một hoa hồng đẹp đến độc nhất vô nhị. Khi một người biết được rằng mình đã làm được điều gì đó cho cuộc đời, đem đến hạnh phúc và niềm vui cho ai đấy, dù chỉ là rất nhỏ thì đó cũng đã chính là hạnh phúc. Câu chuyện nhỏ dạy mình rằng, quả nhiên trên đời có một thứ gọi là tình yêu thương đến thiết tha mà hương vị hạnh phúc chính là nhận ra rằng, mình đã yêu và mình thoả mãn vì mình đã lựa chọn dấn thân vào tình yêu ấy.

Khi một người biết được rằng mình đã làm được điều gì đó cho cuộc đời, đem đến hạnh phúc và niềm vui cho ai đấy, dù chỉ là rất nhỏ thì đó cũng đã chính là hạnh phúc.

Hoàng tử bé đã dạo quanh những hành tinh, đi đến nhiều nơi, với những lần gặp gỡ, giáp mặt để kiếm tìm một thứ gì đó, mang tên ý nghĩa của cuộc sống. “Con người chen nhau trên những chuyến tàu nhanh nhưng họ lại chẳng biết mình nên tìm kiếm cái gì nữa. Thế nên họ mới cuống lên rồi chạy quanh”. Mình nghĩ, dù cho lựa chọn ban đầu của cậu chàng là rời khỏi hành tinh với ý định gì đi nữa, thì mục đích của chuyến đi đó cũng rất rõ ràng: đi tìm ý nghĩa sống thật sự. Hoàng tử bé đi đến cùng tận thế gian với đôi mắt trong veo và trái tim non dại đến dịu dàng đã khắc khoải trăm nghìn những câu hỏi, những băn khoăn để rồi thấy được một điều rằng, ở ngoài kia cuộc đời này, có bao nhiêu là ảo vọng, bao nhiêu là chấp niệm, bao nhiêu là những điều vô nghĩa. Những bài học, những lần thức tỉnh mà tưởng chừng như để lại trong cậu bao nhiêu là nuối tiếc, ân hận ấy, hẳn sẽ không đến được theo một cách nào khác. Như chính cuộc sống của mỗi chúng ta vậy, chúng ta không thể khi không bình lặng giữa đời mà học được một điều gì đó thật ý nghĩa. Nếu thế thì đời có làm chi những lần mang tên va vấp? Chúng ta, dù có là ai, cũng đều buộc phải như vậy, chúng ta bỏ lỡ, chúng ta ngô nghê, chúng ta lơ là để rồi sau đó, ở một quãng ngắn nào ấy trong đời, ta hiểu ra rằng mình đã từng có những sai lầm, có những ngơ ngác, có những lúc mù loà trong ánh sáng. Và chúng ta, phải đi qua mất mát, phải một lần nhìn một điều quý giá nào đấy trôi khỏi tầm tay, để ta hiểu ra được gía trị thực sự của những thứ bình dị mình đang có được trong đời. Chúng ta, của những lần đớn đau, của đau buồn với tuyệt vọng, sống cùng nó, trân trọng nó, vượt qua nó để đi qua chính mình rồi rồi học được một ít gì đó, một bài học ý nghĩa đủ để ta tin rằng, mọi thứ đều phải được trả giá, và cái giá mà ta bỏ ra, hẳn là tất yếu, dĩ nhiên.

“Con người chen nhau trên những chuyến tàu nhanh nhưng họ lại chẳng biết mình nên tìm kiếm cái gì nữa. Thế nên họ mới cuống lên rồi chạy quanh”

Rồi thì sau đấy, khi mà ta đã học được cho mình những điều thật quan trọng và ý nghĩa, ta mạnh mẽ, ta ngoan cường, không chỉ để đi qua, để bước tiếp mà là để trở lại, tìm lại ta, tìm lại một thời ta vô tình đánh mất. Không phải để sửa chữa, vì mọi thứ vốn chẳng phải để vãn hồi mà là để một lần nữa, đưa tất cả đến hiện tại, và ta, lại một lần sau những sai sót, sau những lầm lỗi, lại sống, lại trưởng thành và thay đổi, hoàn thiện mọi thứ như chính cách mà ta đã từng hình dung, từng ao ước.

Lam Thảo

Bình luận facebook