Trang chủ Cây viết Lắng nghe gió hát: Tiếng gió hay tiếng lòng gợn?

Lắng nghe gió hát: Tiếng gió hay tiếng lòng gợn?

235
0
Chia sẻ

Là cơn gió của ngày xưa cũ lay vào lòng người, cơn gió của một thời đã xa, của những chuyện xưa cũ, của những hoang mang thơ thẫn một thời, của khắc khoải hoài niệm trong bình lặng.

“Tôi kẻ một đường thẳng chính giữa cuốn sổ, bên trái liệt kê những thứ đã đạt được suốt thời gian qua, còn bên phải viết ra những thứ đã mất đi. Những thứ tôi đã đánh mất, đã chà đạp, những thứ tôi đã ruồng bỏ từ lâu lắm, những thứ tôi đã hy sinh, đã phản bội. Nhưng cuối cùng, tôi đã không thể viết ra tất cả những thứ ấy.

Thực chất có một vực sâu thăm thẳm ngăn giữa những điều chúng ta cố gắng nhận thức và những thứ chúng ta nhận thức được. Dù có dùng cây thước dài đến mấy cũng không cách nào đo được độ sâu ấy.”

Đọc sách của Murakami vào những ngày ẩm ương này mình không muốn xem “Lắng nghe gió hát” như một câu chuyện phải chuyên tâm từng li một vào việc mổ xẻ phân tích để viết review nữa. Không biết nên gọi là may mắn hay không khi mà mình lại ngược một dòng thanh xuân cùng Murakami để trở về những ngày đã cuốn theo chiều gió nữa. “Lắng nghe gió hát” thật ra nhẹ nhàng lắm, thật sự là một cơn gió hát một điệu nhè nhẹ lướt ngang một đoạn nào đó trong cuộc đời mỗi chúng ta. Và những gì mà quyển tiểu thuyết nhỏ này muốn nói hẳn cũng không nặng nề, tăm tối đến ám ảnh như những câu chuyện trước đó. Nhưng không vì vậy mà giai điệu của gió trở nên nhạt nhẽo. Ngược lại, dư vị của tuổi trẻ vẫn thấm đượm suốt những trang giấy, lướt nhanh quá nhưng không bị hoà tan.

Ngược lại, dư vị của tuổi trẻ vẫn thấm đượm suốt những trang giấy, lướt nhanh quá nhưng không bị hoà tan.

“Lắng nghe gió hát” một lần nữa nhắc mình về những chuyện đã qua, về quá khứ không thể vãn hồi, về những gì đã mất và sẽ mất rồi sẽ chẳng còn ai nhớ đến hay thấy đau lòng. Có rất nhiều việc chúng ta đã từng tưởng rằng nó thật sự nghiêm trọng, thật sự đáng lưu tâm, chúng ta từng trăn trở, băn khoăn về nó rất nhiều. Nhưng rồi sau đó? Chúng ta tống nó luôn vào ngõ ngách, xó xỉnh nào của đời hồi nào mà chẳng hay! Không phải vì có nhiều chuyện khác để ta bận rộn mà lãng quên, đơn giản chỉ là, đến một lúc nào đấy, ta đột ngột nhận ra, ừ thì cũng chỉ có vậy thôi. Rằng khi ta lờ đi một điều gì đó thì nó cũng tự động chẳng còn ý nghĩa gì nữa, không ảnh hưởng quá mức đến cuộc đời ta như ta đã từng hình dung. Rằng mọi chuyện rồi cũng đều sẽ được cuốn đi cùng cơn gió kia, cùng lắm thì thi thoảng có một cơn giông thoáng qua như để ta đừng quên rằng cũng đã một thời ta đã đi qua những chuyện như thế. Và thậm chí rằng ngay cả cái chết kia, cái khái niệm tưởng chừng kinh khủng ấy thực chất cũng chỉ như tên gọi của một đoạn nào đó trong cuộc đời này, là một chấn động bình thường như bao chấn động khác, rằng khi nó đột ngột bùng ra thì thật đáng sợ nhưng sau tất cả, gió vẫn thổi, mây vẫn trôi và cuộc đời vẫn như vậy, không đổi khác gì cả. Mọi chuyện đã qua, dù hạnh phúc hay khổ đau, thăng hoa hay tuyệt vọng, tước đoạt hay chiếm hữu, tất cả thuộc về quá khứ rồi sẽ được chôn vào miền kí ức, hiện tại rồi sẽ lùi vào đằng sau, tương lai và rồi cũng sẽ như vậy, trôi tuột vào trong hồi ức. Rồi thì, ta vẫn sẽ sống như ta đã từng, tiếp tục cuộc đời ta dù cho có bất kì biến động nào.

Rằng mọi chuyện rồi cũng đều sẽ được cuốn đi cùng cơn gió kia, cùng lắm thì thi thoảng có một cơn giông thoáng qua như để ta đừng quên rằng cũng đã một thời ta đã đi qua những chuyện như thế.

Tương tự, khi ta mất đi một ai đó, ta tưởng chừng điều đó thắt chặt trái tim mình, ta ngỡ rằng việc nhớ lại sự mất mát đó là thứ vũ khí tàn bạo nhất sẽ giết chết ta trong ba giây. Nhưng rồi, sau đó ta nhận ra, mặc cho những đớn đau, đơn côi khiến ta nghẹn ngào vẫn còn đọng lại đâu đấy, ta cũng sẽ bước qua được nỗi đau ấy, dù dễ dàng hay không, dù chật vật hay có ra sao, tất cả đều sẽ hoà vào trong cơn gió, cuốn vào trong hư vô.

Và đó, những điều nghe buồn đến hẩm hiu đó, là qui luật, là tất yếu, nó mang tên tuổi trẻ. Chúng ta rồi sẽ đi qua chính mình của ngày xưa cũ, mang theo kỉ niệm của buồn đau và hân hoan một thời, để lại một thời dĩ vãng rồi sẽ phải mờ theo tháng năm. Dù cho có bao nhiêu nuối tiếc, có bao nhiêu không đành hay chẳng nỡ, chúng ta chẳng thể cưỡng lại được. Chúng ta níu kéo giữ lấy những hoài niệm xưa cũ và rồi cũng sẽ đến ngày nhận ra rằng, dẫu muốn hay không ta rồi sẽ lãng quên, như cách mà mọi người cũng đang dần quên ta. Chúng ta rồi sẽ đi qua nhau, rồi sẽ thất lạc và cuối cùng là lãng quên hết thảy, như một điều tất yếu, mặc cho bao nhiêu là níu giữ.

Lam Thảo

 

Bình luận facebook