Trang chủ Khuyên đọc Gatsby Vĩ Đại: Nạn nhân của những ước mơ

Gatsby Vĩ Đại: Nạn nhân của những ước mơ

226
0
Chia sẻ

Khi ta lao đi ngay cả trong tiềm thức để chạm đến rồi níu giữ một khát khao vô vọng, ngẩng đầu ta còn lại gì trong tay?

Thuộc về The Lost Generation (Thế hệ đã mất), Gatsby của một thời hoàng kim rực lửa, của những hoài vọng đến xa vời, đã sống một cuộc đời như chính tên gọi thời đại của mình vậy. Huyền thoại về cuộc đời ông cứ vọng đi vọng lại trong giới văn chương thế giới, trong đường đời của mỗi người như cách để người ta đừng bao giờ quên rằng: Hãy dừng lại đi, hãy dừng lại để biết rằng, ta đã chạy nhanh đến nỗi bỏ lại đằng sau cái đốm xanh kia rồi, ta đã đánh mất và ta sẽ không thể nào trở về ta của ngày xưa cũ, mãi mãi không trở về.

Ta đã chạy nhanh đến nỗi bỏ lại đằng sau cái đốm xanh kia rồi.

Không phải ai trong chúng ta cũng từng trải qua những biến cố như Gatsby, cũng chẳng phải ai cũng có “American dream” vĩ đại đến phù phiếm như nhân vật chính trong câu chuyện của Scott. Thế nhưng chúng ta không thể phủ nhận rằng sự tương đồng trong vận mệnh và số phận của chính mình với nhân vật đó. Chúng ta không thuộc về thế hệ của những mất mát, nhưng chúng ta có gì, chúng ta còn lại gì? Chúng ta không vướng vào những cuộc chiến, chúng ta không bị biến chất, nhưng ta cũng có còn là mình đâu, của nguyên vẹn ngày đầu? Không, chúng ta đều như Gatsby cả thôi, chúng ta cũng đã lao vào cuộc đời này như cách Gatsby chẳng biết điểm dừng ào ạt chạy vào con sóng cuộc đời. Chúng ta cũng đã đánh mất cả rồi, cả chính ta của ngày xưa.

Nếu như Gatsby vì Giấc mơ Mỹ, vì Daisy, vì chính mình để sa chân vào vũng lầy của thời đại, để đặt mình vào cuộc chạy đua với cái đốm xanh kì lạ kia thì ta, ta đẩy mình vào đâu? Ta cũng như ông thôi, ta hoà vào chính cuộc đời này, ta chạy theo rất nhiều người, rất nhiều việc mà ta tưởng như chỉ cần ta chạy nhanh hơn nữa thôi thì ta sẽ giành lấy được mọi thứ. Và ta đã lầm tưởng. Nhưng ta đâu có nhận ra điều đó, ta vẫn luôn nghĩ rằng mình đã có được mọi điều. Cũng như Gatsby vậy, ngay trong cái thời khắc ông ngã xuống kia, ông vẫn lầm rằng mình đã có được mọi thứ, ông đâu biết rằng cái toà đài của mình cũng chỉ là một mảnh đất vô hồn, ông đâu biết rằng trái tim của Daisy suy cho cùng chẳng thuộc về ai cả, vì cô ta cũng như ông, như bao kẻ khác trong cuộc đời này, đã đánh mất, đã hao mòn mọi thứ.

Câu chuyện khiến người ta phải chạnh lòng dừng lại ở cái khoảnh khắc Nick “tát” vào mặt ta rằng “Ừ thì nó đã tuột khỏi tay chúng ta […] Chúng ta cứ thế dấn bước, những con thuyền rẽ sóng ngược dòng, không ngừng trôi về quá khứ”. Nó, mọi thứ, mọi người, đều tuột khỏi tay ta. Những điều ta ước ao đó, nó cứ trôi mãi, nó cứ dạt đi thật xa khi nó phải chờ đợi ta vươn mình đến nó. Ta của quá khứ, bất lực và buông xuôi, ta không thể làm gì khác được, ta đợi vào ngày mai, vào tương lai để tìm lại. Nhưng ta quên rằng, Trái đất vẫn cứ xoay, xoay để tạo thành một làn sóng, đẩy thật xa những điều ta ước ao, xoay luôn cả ta, đi thật xa khỏi đích điểm ban đầu. “Gatsby vĩ đại” khiến ta không thể dừng thổn thức để nuối tiếc về quá khứ không thể vãn hồi, để oán trách cuộc đời này mãi không chịu dừng bước, mãi không chịu chậm lại. Chúng ta của sau này, tìm mãi tìm mãi những điều của ngày xưa đều sẽ chỉ còn lại là những thứ khiến ta ngờ nghệch tự hỏi chính mình rằng: Đây là điều ta đã từng trông đợi sao, đây từng là tất cả những gì ta đã ước ao và tôn sùng sao, bản chất của nó vốn dĩ chỉ có vậy ư hay do ta vốn dĩ chẳng còn là ta của ngày xưa nữa rồi, nên ta không nhận ra nữa, cái sức hút đến mãnh liệt đã kéo ta lao vào?

 

Những điều ta ước ao đó, nó cứ trôi mãi, nó cứ dạt đi thật xa khi nó phải chờ đợi ta vươn mình đến nó.

Nhưng bi kịch là gì? Bi kịch chính là “Nó đã tuột khỏi tay ta, nhưng có làm sao đâu – ngày mai chúng ta sẽ lại chạy nhanh hơn, vươn tay ra xa hơn…” Dù biết hay không, chúng ta vẫn chẳng dừng lại, chẳng chấp nhận dừng lại dù ta biết rằng ở phía trước chẳng phải là hạnh phúc. Ta cứ mãi muốn lao vào cuộc đời, ta muốn vẫy vùng, ta muốn thoát li, ta muốn vươn ra xa. Nhưng không, ta nhỏ bé lắm, thật sự nhỏ bé đến đáng thương, và cuối cùng, ta trở về cùng quá khứ, ta quẩn quanh, ta lụi tàn trong cái ước mơ xa vời, vô vọng của chính ta.

Lam Thảo

Bình luận facebook