Trang chủ Cảm Em sẽ đến cùng cơn mưa: Tình yêu bất diệt

Em sẽ đến cùng cơn mưa: Tình yêu bất diệt

264
0
Chia sẻ

Who is stronger than hope? Death.

Who is stronger than the will? Death.

Stronger than love? Death.

Stronger than life? Death.

(Ted Hughes- Examination at the Womb door)

Cái chết trị vì trên tất cả.

Liệu tình yêu có vượt qua cái chết?

Mio, cô gái của tuổi 28, mãi mãi tuổi 28 lại bước qua tuổi 29 cùng với cơn mưa.

Takkun, cùng với cậu Hoàng tử Anh Quốc, Yuji và câu chuyện về hành tinh lưu trữ. ”Khi mất đi thì những người chết sẽ đến hành tinh lưu trữ, làm những công việc thường ngày, trông chừng người thân, miễn là ta còn nhớ đến họ.”

Và, có một tình yêu.

Không quá mãnh liệt, không quá ngọt ngào mà nhẹ nhàng như cơn mưa đầu hạ. Một thứ tình yêu giản dị, nho nhỏ, tinh tế và dịu nhẹ như sắc hoa đào, đẹp như tuyết trắng trong trên đỉnh Phú Sĩ. Một tình yêu phảng phất nỗi buồn không gian nhưng đọng lại trong thời gian bất diệt.

Chuyện tình như cơn mưa phùn khẽ xao động trên mặt hồ, bắt đầu bằng dòng lưu bút : ”Ở cạnh cậu dễ chịu lắm.” và những bức thư tay rất mộc. Một chàng trai ”mô phạm”, sống một cuộc sống rập khuôn chỉ lo học hành, trong khoảnh khắc đầu tiên chạm đến tình yêu, đã hoàn toàn ngẩn ngơ trước nét đẹp xuân thì của người con gái. Chầm chậm thôi, những xúc cảm đang đong đầy trong hai con người suốt ba năm ngồi cạnh nhau nhưng chưa một lần trò chuyện. Chưa một lần nhìn rõ khuôn mặt nhau, bây giờ có thể nghe cả nhịp tim đập, cảm giác được ánh nhìn đối phương. Có một tình yêu đã nảy mầm.

Như cái cây chưa kịp lớn đã nhuốm phong ba khi căn bệnh hiếm gặp của người con trai khiến anh buộc phải tự tay đập bỏ một tình yêu : ”Mình chỉ mới nắm tay thôi. Vẫn còn buông được.”. Bao đau khổ của căn bệnh chưa bao giờ đau bằng cảm giác rời bỏ tình yêu. Anh sợ cái cảm giác đầu mình vang lên tiếng ”cạch”, anh sẽ không còn nhớ được gì nữa, nhưng anh càng sợ hơn tiếng ”cạch” trong tim khi thiếu đi hơi ấm đôi bàn tay người anh thương. Sự dằn vặt nghiền nát thân thể yếu đuối của anh. Và sau cùng, anh chọn cách ích kỷ, cố gắng giữ lại những phút giây huy hoàng nhất của mối tình nhỏ. Trước khi tình yêu này chết vì căn bệnh của anh, anh sẽ tự tay giết chết nó, cũng như giết chết phần lớn ý nghĩa cuộc sống của mình.

Nhưng lại hạnh phúc tột cùng khi người con gái quyết định sánh bước  : ”Đi tiếp thôi. Không sao đâu.” Sau bao mảnh vỡ ghim vào tim, những lời nói phũ phàng không khiến người con gái gục ngã. Nàng tin vào sức bền của tình yêu, nàng tin sắc hồng hoa đào không phai nhanh đến thế, tin tuyết vẫn chưa tan. Con tim phủ lên cái cây những yêu thương, yêu thương chữa lành mầm bệnh. Nhờ sự kì diệu của tình yêu, cái cây vẫn sống, đơm chồi mạnh mẽ và đâm hoa kết trái.

Và rồi, cái cây chết một nửa ở tuổi 28.

Một chiều mưa, ở một ngôi nhà hoang, hòm thư số 5, một phép màu.

Hoa ngọc trâm nở rộ khi bóng dáng thân thương của Mio xuất hiện, như một phép màu từ tình yêu bất diệt của Takkun và Yuji. Nhưng, đó là người con gái với trí nhớ bằng 0. Vẫn mùi hương đó, hình dáng đó, giọng nói đó, thói quen đó.

Vậy là đủ.

Dù cho nàng có là hồn ma.

Không cần quan tâm sự tồn tại của nàng có là thật hay không, mọi thứ hạnh phúc tưởng như mất đi lại ùa về. Và cứ như thế, một cuộc sống gia đình đủ ba người tràn ngập niềm vui. Dù cho đó là niềm vui ngắn ngủi kéo dài chỉ sáu tuần.

Nàng đến cùng cơn mưa, tức là sẽ đi khi mùa mưa hết. Lời nguyện cầu mùa mưa đừng đi trôi vào khoảng không thinh lặng. Bóng dáng nàng tan biến, chỉ còn mùi hương phảng phất đọng lại.

Đóa ngọc trâm đã qua mùa, đang thay lá, mang lời nhắn nhủ như chính tên nó : I can’t live without you.

Một chút nhẹ nhàng, một chút bí ẩn, một chút buồn, một chút hi vọng.

Tất cả ”một chút” tạo nên vẻ long lanh tinh khiết cơn mưa mùa hạ.

– Sau này nếu được chọn lại lần nữa, em vẫn chọn Takkun và Yuji.

 – Nếu em chịu lấy anh.

Mio của tuổi 17, trên hành trình ngăn cánh hoa hồng cuối cùng rụng xuống, đã gặp tai nạn xe, và mắc kẹt trong kẽ hở không gian, thời gian. Mio tuổi 17 xuất hiện vào thời điểm của Mio tuổi 29. Trong khoảnh khắc 6 tuần ngắn ngủi, đã nếm trải đủ hạnh phúc được làm mẹ, làm vợ, được chứng kiến tình yêu, và, cũng được nếm trải cái chết. Tuổi 17, biết rằng mình sẽ chết ở tuổi 28. Không đắn đo, lúc tỉnh giấc, những gì đọng lại chỉ còn là những cảm giác được yêu, được thương và không vương chút dư vị nào của cái chết.

Ngay cả khi biết chuyến xe của mình sẽ đi vào đường cùng, Mio vẫn không rẽ hướng, vì trái tim của nàng đang mách bảo, những hạnh phúc trong suốt đoạn hành trình ngắn ngủi cũng đủ khiến con tim rung lên khi nó chạm tay đến cái chết.

Nàng đã chọn mỉm cười đi tiếp, với một niềm tin mãnh liệt.

”Em sẽ đến cùng cơn mưa mùa hạ, xem bố con anh có ổn không.”

Tình yêu chưa khi nào thấu hiểu chiều sâu của chính nó, tận tới thời khắc chia tay. Tình yêu cũng như thời gian, không chia cắt và không nhịp độ.

Ngay cả khi chết đi, Mio và tình yêu cô để lại vẫn đủ sức để Takumi tiếp tục sống và lại nuôi dưỡng Yuji, đứa con của yêu thương.

Cả câu chuyện của Ichikawa Takuji la một dòng nước chảy, không chảy siết, không dâng lên quá cao, nhưng nó cuộn chặt lấy tâm hồn người đọc. Một chuyện tình buồn, cái lắng lại không phải cái u ám, mà là sắc hồng của tình yêu. Bất diệt.

Những rung động của tâm hồn, cuộc đi tìm tình yêu đã mất, ranh giới sự sống và cái chết, một cách tinh tế, tình yêu len lỏi vào trong mỗi chúng ta, vượt qua những quy luật khô khan, lấp lánh sắc màu kì diệu.

Vì kết thúc là để bắt đầu. Cái chết là khởi đầu của tình yêu chứ không phải kết thúc.

Và như Le monde đã nói – một câu chuyện tình tinh tế và ngọt ngào đến nỗi ngay cả cái chết rình rập cũng đem lại những an ủi dịu dàng.

Uyển Nhi

Bình luận facebook